Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2020

Bé trai 8 tuổi bị mẹ và người tình bạo hành rồi giết hại, đau lòng hơn là mảnh giấy note mà đứa trẻ để lại trong ngăn bàn

Gabriel Fernandez, 8 tuổi, qua đời vào tháng 5/2013 dưới bàn tay bạo hành của mẹ ruột và bạn trai của bà. 

Mới đây, Netflix đã làm lại vụ án này thành một bộ phim tài liệu với tên gọi The Trials of Gabriel Fernandez và hé lộ những chi tiết của vụ án khiến người xem không khỏi xúc động, thương xót cho số phận của nạn nhân nhỏ tuổi.

Bé trai 8 tuổi bị mẹ và người tình bạo hành rồi giết hại, đau lòng hơn là mảnh giấy note mà đứa trẻ để lại trong ngăn bàn - Ảnh 1.

Trong phim tài liệu, Netflix đã đặt ra câu hỏi cho hệ thống cơ quan chức năng, làm thế nào mà để một đứa trẻ bị đánh đập, hành hạ và thậm chí bị giết chết dù giáo viên đã nhiều lần thể hiện sự lo lắng đối với tình trạng của cậu học sinh của mình cho chính quyền.

Thời điểm em trai gặp nạn, anh dịch vụ dịch thuật trai của Gabriel là Ezequiel, 12 tuổi. Cậu là người chứng kiến mẹ ruột Pearl Fernandez và bạn trai của bà là Isauro Aguirre, bạo hành em trai.

Ezequiel kể rằng em trai đã bị những kẻ bạo hành dùng dây cột chặt người và giam giữ trong một chiếc tủ được gọi là "The Box". 

Gabriel đã bị bắt ăn thức ăn dành cho mèo và buộc phải vừa tắm nước lạnh vừa bị xịt hơi cay vào mặt.

Bé trai 8 tuổi bị mẹ và người tình bạo hành rồi giết hại, đau lòng hơn là mảnh giấy note mà đứa trẻ để lại trong ngăn bàn - Ảnh 2.

Mẹ của Gariel và người tình là 2 kẻ sát nhân giết chết em.

Theo báo cáo y tế sau khi Gabriel qua đời, khắp cơ thể của đứa trẻ phủ đầy những vết cắt, bầm tím và một vài bộ phận còn bị sưng phù.

Mẹ Gabriel đã gọi cấp cứu vào ngày 22/5/2013 và nói rằng con trai của cô đã bị ngã và đập đầu xuống đất đến nỗi hiện tại không còn thở. 

Gabriel sau đó được đưa đến bệnh viện nhưng được xác định đã chết não. Em qua đời 2 ngày sau đó.

Trước khi qua đời, Gabriel từng nhiều trò chuyện với cô giáo của em, Jennifer Garcia, và đặt ra một loạt câu hỏi khiến người đối diện cảm thấy đau lòng.

Nhập học được vài tuần, đã hỏi cô rằng: " Cô ơi, mẹ đánh con là chuyện bình thường ạ? ". 

Tiếp theo đó là hàng loạt những câu hỏi tương tự như "Đánh bằng thắt lưng cũng là chuyện thường hả cô?", "Chảy máu thì có bình thường hay không ạ?".

Nữ giáo viên đã báo cáo nội dung của những lần trò chuyện với học trò lên chính quyền quận Los Angeles qua đường dây nóng thế nhưng sau đó, việc bạo hành trong gia đình của Gabriel vẫn tiếp diễn.

Bé trai 8 tuổi bị mẹ và người tình bạo hành rồi giết hại, đau lòng hơn là mảnh giấy note mà đứa trẻ để lại trong ngăn bàn - Ảnh 3.

Nhân viên của cơ quan chức năng đã nhiều lần đến nhà Gabriel để kiểm tra nhưng họ không tìm được bằng chứng để có thể đưa đứa trẻ thoát khỏi nhà.

Sau đó, Gabriel thường xuyên đến trường với đầy rẫy những vết thương trên người, từ đầu đến chân. 

Khi Gabriel qua đời, giáo viên đã kiểm tra hộc bàn của em và tìm thấy một mảnh giấy note với nét chữ nguệch ngoạc có nội dung: "Con yêu mẹ, Gabriel con đây là một đứa trẻ ngoan đấy ạ". 

Mảnh giấy này sau đó đưa ra tại phiên tòa xét xử để làm bằng chứng.

Mẹ Gabriel nhận án tù chung thân không khoan hồng cho tội giết người cấp độ 1 trong khi bạn trai của cô đã bị kết án tử hình với tội danh giống với bạn gái cộng với tội cố ý giết người bằng cách hành hạ.

Bố nữ bệnh nhân 17 dương tính Covid-19 từng di chuyển từ Hải Phòng lên Hà Nội thăm con

Sáng 7/3, thông tin từ Sở Y tế Hải Phòng ngày 7/3 xác nhận, lúc 23h ngày 6/3, Khoa Bệnh Nhiệt đới, Bệnh viện Hữu nghị Việt Tiệp Hải Phòng đã tiếp nhận ông N.K.T (trú tại xã Phù Ninh, Thủy Nguyên, TP Hải Phòng) và ông V.H.S (lái xe của ông N.K.T) để theo dõi nghi nhiễm Covid-19 .

Ông N.K.T là bố của bệnh nhân N.H.N (26 tuổi, bệnh nhân thứ 17 dương tính với Covid-19).

Theo thông tin ban đầu, ngày 2/3, ông N.K.T di chuyển bằng xe riêng lên 125 Trúc Bạch, Hà Nội thăm con gái là N.H.N.

Được biết, tại xã Phù Ninh, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng, ông T. có vườn sinh vật cảnh với nhiều hội viên đến chơi, chăm cây hàng ngày.

Sở Y tế cũng giao Trung tâm Y tế dự phòng thành phố tiến hành điều tra dịch tễ một số người từng tiếp xúc với ông T. từ ngày 2/3 đến ngày 6/3. Đồng thời, phối hợp với Trung tâm y tế huyện Thủy Nguyên triển khai khử khuẩn nơi ở của ông T.

Cũng theo một lãnh đạo UBND huyện Thủy Nguyên cho biết, ngay sau khi nhận được thông báo, các cơ quan chức năng huyện đã tiếp xúc ngang đường và đưa ông N.K.T đi cách ly.

Ngay sau đó, trên hệ thống loa xã Phù Ninh (huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng) đã phát thông báo những ai có tiếp xúc với ông T. sẽ tự cách ly ở nhà.

Hiện, lực lượng chức năng đang làm rõ thông tin về lịch trình di chuyển, quá trình tiếp xúc của ông T.

Đêm ngày 6/3, Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung đã thông tin về trường hợp dương tính Covid-19 đầu tiên tại Hà Nội (và là ca dương tính Covid-19 thứ 17 ở Việt Nam).

Theo đó, bệnh nhân là N.H.N, sinh năm 1993, hộ khẩu tại TP HCM, đang tạm trú tại 125 Trúc Bạch, Ba Đình, Hà Nội.

Theo ông Chung, trong thời gian vừa qua, chị N. đi du lịch từ Hà Nội đến Anh trên chuyến bay đi London vào đêm ngày 15/2, đến London vào 16/2. Chị N. đến tạm trú tại một địa chỉ ở London cùng chị gái.

Từ ngày 18 – 20/2, chị N. cùng với chị gái đi từ London đến Milan (Ý) du lịch bằng đường hàng không. Khi đến đây đã ở tầng 4 của một khách sạn. Trong quá trình du lịch tại Milan thì N. cùng chị gái có đi tham quan, du lịch, mua sắm tại Milan và đến chiều 20/2 quay trở lại London bằng máy bay.

Từ 20 – 25/2, chị N. cùng chị gái ở căn hộ phiên dịch nhà riêng tại London. 6h sáng ngày 25/2, chị N. lên tàu cao tốc đi từ London đến Paris (Pháp) và trú tại quận 8 của Thủ đô Paris (căn hộ cho thuê hiện chị N. chưa nhớ được địa chỉ).

Đến 17h ngày 26/2, chị N. lên tàu từ Paris trở lại London cùng chị gái cho đến chiều 1/3, chị N. mua vé quay trở lại Việt Nam trên chuyến bay VN0054 và hạ cánh xuống sân bay Nội Bài vào 4h30 sáng ngày 2/3/2020.

Khi đến sân bay Nội Bài, chị N. làm thủ tục nhập cảnh, lấy hàng hóa và ra đã gọi lái xe riêng là anh P. (lái xe riêng của gia đình) đưa về nhà riêng ở 125 Trúc Bạch. Sau đó, ở trên tầng 8 từ ngày 2/3 đến chiều 5/3 khi đi vào BV Hồng Ngọc khám.

Khi đến BV Hồng Ngọc các bác sĩ khám thấy có dấu hiệu không bình thường nên đã đưa ngay đến BV Nhiệt đới TƯ để khám, kết quả xét nghiệm đến 21h30 ngày 6/3 xác định dương tính với Covid-19.

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2020

Bộ Y tế yêu cầu cách ly nghiêm túc người về từ vùng dịch

Theo thông tin từ hệ thống giám sát bệnh truyền nhiễm, tình hình dịch Covid-19 trên thế giới tiếp tục diễn biến phức tạp, có xu hướng lây lan nhanh, rộng trên nhiều quốc gia, vùng lãnh thổ. Tính đến ngày 29/2, thế giới đã ghi nhận hơn 85.000 ca tại 60 quốc gia và vùng lãnh thổ, trong đó có 2.920 trường hợp tử vong.

Một số quốc gia có số mắc cao như Trung Quốc, Hàn Quốc, Italy và Iran. Do đó, nguy cơ cao dịch bệnh Covid-19 sẽ tiếp tục xâm nhập vào nước ta và có thể ghi nhận trường hợp mắc mới trong thời gian tới.

Bộ Y tế yêu cầu các tỉnh, thành phố tiếp tục thực hiện nghiêm túc việc cách ly y tế đối với người nhập cảnh về từ các vùng dịch. Cụ thể, tất cả người nhập cảnh từ các quốc gia đang có dịch (Trung Quốc, Hàn Quốc, Italy, Iran) phải thực hiện việc khai báo y tế và kiểm dịch y tế tại cửa khẩu. Những người có dấu hiệu sốt, ho, khó thở được chuyển ngay tới các cơ sở y tế để cách ly và thực hiện xét nghiệm.

Tại các cơ sở cách ly tập trung, căn cứ tờ khai y tế và các biện pháp nghiệp vụ tiến hành phỏng vấn để xác minh trường hợp, áp dụng các hình thức cách ly cho phù hợp.

Việc xác định địa chỉ lưu trú tại quốc gia đang có dịch của người nhập cảnh vào Việt Nam phải được gia đình, đối tác làm việc tại Việt Nam xác định và cam kết khi về địa phương, nơi làm việc phải được tiếp tục theo dõi sức khỏe.

752 người từ Hàn Quốc, Trung Quốc về nước được cách ly tại Trường quân sự, Bộ Tư lệnh thủ đô, ở thị xã Sơn Tây, Hà Nội. Ảnh: Võ Hải.

752 người từ Hàn Quốc, Trung Quốc về nước được cách ly tại Trường quân sự, Bộ Tư lệnh thủ đô, ở thị xã Sơn Tây, Hà Nội. Ảnh: Võ Hải.

Theo Bộ Y tế, xác định phiên dịch trường hợp nhập cảnh từ quốc gia đang có dịch (Trung Quốc, Hàn Quốc, Italy, Iran) để áp dụng các hình thức cách ly cụ thể. Các trường hợp đến, đi qua vùng dịch hoặc tiếp xúc gần với người có biểu hiện (sốt, ho, khó thở), phải cách ly tập trung.

Người đến, đi qua các khu vực không thuộc các vùng dịch, sẽ cách ly tại nhà, nơi lưu trú.

Đối với tổ bay, các hãng vận chuyển hàng không áp dụng các biện pháp phòng hộ cá nhân và tự theo dõi sức khỏe tại nơi làm việc hoặc nơi lưu trú. Nếu có các dấu hiệu sốt, ho, khó thở phải đến ngay các cơ sở y tế để cách ly, khám, xét nghiệm theo quy định.

Người nước ngoài nhập cảnh Việt Nam với mục đích chính thức (sử dụng hộ chiếu ngoại giao, công vụ), cũng phải được giám sát, kiểm tra sức khỏe và cách ly theo hướng dẫn.

Sau khi sàng lọc, những trường hợp không phải cách ly tập trung thì Sở Y tế nơi tổ chức cách ly, lập danh sách và gửi văn bản đến các địa phương người phải cách ly trú để giám sát cách ly tại nhà, nơi lưu trú đủ 14 ngày.

Tại Việt Nam, tính đến ngày 29/2 ghi nhận 16 trường hợp mắc, đều đã khỏi. 16 ngày nay không ghi nhận trường hợp mắc mới. Số trường hợp nghi ngờ đang theo dõi, cách ly là 81 (trong đó có 51 trường hợp mới trong ngày, 30 trường hợp cũ tiếp tục theo dõi. Tổng số người có tiếp xúc gần và đi về từ vùng dịch đang được theo dõi sức khỏe là 6.009.

Lê Nga

Bỏ việc văn phòng đi bán thịt lợn

Đọc bài viết về những khó khăn của Vietnam Airlines trong việc 40% máy bay "đắp chiếu" cùng 20.000 lao động bị ảnh hưởng, đặc biệt hơn là xem được video khách sạn Hà Nội hỗ trợ nhân viên 1,5 triệu đồng/ tháng , tôi thấy rất đồng cảm với các bạn. Và hơn bao giờ hết, tôi muốn gửi bài viết này đến những ai đang suy sụp vì virus corona nhằm "xốc" lại tinh thần, để tránh những suy nghĩ bi quan, tiêu cực mà gây ảnh hưởng đến sức khỏe. Nhưng trước hết, hãy nghe câu chuyện của tôi.

Ba tôi từ Bắc vào Nam, yêu và cưới mẹ tôi được 16 năm thì mẹ tôi mắc căn bệnh ung thư đại tràng. Mẹ mất khi tôi 18 tuổi, bỏ lại ba cha con tôi tự nương tựa vào nhau mà sống. Thuở nhỏ, anh em tôi trải qua tuổi thơ không có thời gian bên cha mẹ. Cả hai người đều đi làm công nhân từ sáng sớm đến tối muộn mới về. Ăn cơm xong, ba mẹ đều chỉ nghĩ đến việc làm việc nhà rồi đi ngủ, mai đi làm tiếp. Thời gian đâu ra mà tâm sự hay kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện cổ tích trước khi đi ngủ như trong phim. Có lẽ khoảng thời gian hạnh phúc nhất của ba mẹ tôi là lúc chưa sinh ra đứa con đầu lòng.

Cuộc sống ngày càng khó khăn hơn, và thời gian ba dành cho hai anh em tôi cũng ít hơn sau khi mẹ mất. Ông nhất quyết không lấy vợ mới, và cũng chẳng để ý một ai mặc dù có rất nhiều lời giới thiệu. Suốt ngày cứ cặm cụi đi làm, kể cả ngày chủ nhật để kiếm tiền nuôi anh em tôi ăn học. Cũng từ đó, tôi suốt ngày ôm cái máy tính, ngồi lập trình, còn em tôi muốn học gì thì học, muốn chơi gì thì chơi. Như một truyền thống gia đình, chúng tôi ít tiếp xúc và trao đổi về những khó khăn mà mình gặp phải. Thay vào đó, mỗi người chìm trong một suy tư của riêng bản thân.

Tôi lập gia đình sớm. Năm 22 tuổi, chúng tôi sinh đứa con gái đầu lòng. Tôi chợt nhận ra, mình thật sự làm cha khi con biết cười và mừng rỡ mỗi khi ba nó đi làm về. Có lẽ, vì tuổi thơ thiếu thốn tình cảm gia đình mà từ khi làm cha, tôi càng muốn dành nhiều thời gian bên vợ con mình hơn. Tôi bắt đầu chán ghét cảnh phải đi làm công ty, chán cảnh tăng ca, phấn đấu để lên làm nhân viên cấp cao, mặc dù trước đó, tôi kỳ vọng rất nhiều về "quyền cao chức trọng" trong tổ chức. Thay vào đó, tôi muốn dành nhiều thời gian với gia đình hơn.

Cũng vì chán nản với việc phải đi làm công ty, tôi bắt đầu nhảy việc, trung bình 6 tháng/ lần. Tôi làm đủ mọi nghề, từ một buôn bán mỹ phẩm, lang thang khắp đất Sài Gòn để bán từng cây son; hay kiểm hàng trong một công ty mây tre đan; cho đến làm công nhân lắp đế máy giặt 14 tiếng/ ngày trong nhà máy, thậm chí là một thông dịch viên xưởng trong công ty thuộc da bò gia công xuất khẩu. Tất cả mọi thứ tôi làm, cốt là để học hỏi, mỗi thứ một chút để sau này tự mình ra làm chủ.

Bước ngoặc của tôi là khi hai vợ chồng quyết định từ bỏ công ty một cách thật sự để cùng nhau ra mở... quán ốc. Lúc đó, việc đi làm mỗi ngày 8 tiếng với áo sơ mi đóng thùng, và vốn kiến thức tiếng Anh tự học đã đạt đến "cảnh giới" ... mở miệng ngoại ngữ, với một vị trí cũng gọi là đáng nể khi trong tay kiểm soát công việc của mười mấy anh em công nhân, thật sự đã không còn ý nghĩa với tôi nữa, và tôi cảm thấy ngán đến tận cổ.

Từ việc làm công ăn lương hàng tháng yên ổn, tôi bỏ một số vốn bằng với 4-5 tháng lương để mở quán ốc. Lúc đó, tôi cũng rất sợ, nhưng lại tự nhủ "cứ làm đã, cùng lắm thì quay lại công ty". Ấy vậy mà vợ chồng tôi cũng trụ được hơn một năm trời. Không phải bị áp lực từ cấp trên, không phiền não vì cấp dưới, tự mình làm chủ cuộc sống của mình, vừa được ở nhà với vợ con, vừa bán quán kiếm tiền, lại có nhà để ở, hoàn toàn không bị lỗ. Những lo lắng vẩn vơ trước khi bắt tay vào làm khiến con người ta e sợ, nhưng đến khi làm rồi mới biết "có sao đâu"!

Đó là dự án khởi nghiệp đầu tiên của hai vợ chồng. Đến khi chúng tôi quyết định sinh đứa thứ hai thì bắt đầu từ bỏ quán ốc, bởi đặc thù công việc này là làm khuya quá, không tốt cho việc bầu bì. Tôi quyết định đi bán thịt heo. Lúc này, tôi vấp phải phản ứng dữ dội của ba. "Ăn học cho đã ra, bây giờ ngồi đầu đường xó chợ bán thịt heo!", ba cảm thấy nhục nhã và xấu hổ vì tôi. Thực ra, ba không bao giờ tin rằng, lúc ấy, một tuần bán thịt heo, tôi kiếm được số tiền bằng với một tháng đi làm thông dịch viên tiếng Anh.

Cũng trong khoảng thời gian này, tôi bắt đầu làm quen với chứng khoán bằng số tiền rút ra từ sổ bảo hiểm. Tuy khoản đầu tư này mang lại cho tôi giá trị sinh lời 80% trong vòng một năm (cũng tạm gọi là thành công lớn thời điểm đó), nhưng thứ tôi học hỏi được từ nó có giá trị đáng giá gấp trăm lần. Tôi đầu tư theo trường phái giá trị, nên thường xuyên nghiên cứu lĩnh vực hoạt động của các doanh nghiệp mà mình đổ tiền vào, bên cạnh đó cũng đọc rất nhiều về những phong cách lãnh đạo của các vị doanh nhân. Tôi cảm thấy kính nể họ, khao khát muốn được như họ và trên hết, lúc nào cũng hình dung ra một bức ảnh chụp chung với họ trong một sự kiện của những vị doanh nhân nổi tiếng.

Tôi đăng ký học Quản trị kinh doanh - hệ đào tạo từ xa, có lẽ để chứng minh bản thân mình không phải kẻ "đầu đường xó chợ" như ba nghĩ. Nhiều lúc, rãnh rỗi, tôi tự mình tưởng tượng ra một anh chàng đeo chiếc tạp dề lấm lem, trên đầu đội cái nón tốt nghiệp và tươi cười trước ống kính với cái bằng đại học Quản trị kinh doanh. Nghĩ đến thôi mà cũng đã thấy nực cười. Tuy nhiên, tôi chợt nhận ra bản thân mình không giống với những người bán thịt heo ở chợ. Tôi cảm giác được mình giống như "hoa trong đá", "một chú đại bàng nằm trong ổ gà". Không biết, tự bao giờ, trong tôi có một khao khát cực kỳ mãnh liệt. Tôi muốn làm cái gì đó lớn hơn, phục vụ cộng đồng nhiều hơn, và muốn tự mình xây dựng một tổ chức mà nơi đó, con người ta đi làm bằng cả trái tim, nơi đó không có sự đố kỵ, hoài nghi hay ganh ghét nhau.

Hơn một năm bán thịt heo, tôi bắt đầu bị đau lưng, vợ thì đang nằm ổ với đứa thứ hai nên không giúp gì được. Thêm vào đó, ngày ấy heo rẻ, không bán được, tôi bị cạnh tranh bởi những người trải bạt dọc đường bán 100 ngàn/ 3kg thịt. Rồi, tôi lại bỏ nghề bán thịt heo và nộp hồ sơ vào làm cho một công ty con của một tập đoàn bất động sản. Tôi quý tổ chức này bởi văn hóa doanh nghiệp của họ, cách họ đối đãi với nhân viên cũng như khách hàng...

Tuy nhiên, "ở trong chăn mới biết chăn có rận". Sau khi bán xong cho họ, chúng tôi phải đợi hơn tháng trời mới có hoa hồng. Lúc đó, chi phí đâu ra nữa để chúng tôi hoạt động. Trong khi, quy định công ty đặt ra là "3 tháng không bán hàng thì mời nghỉ việc". Đã vậy, phòng kế toán lại còn tìm cách "bòn rút" hoa hồng của chúng tôi dựa vào "thuế thu nhập cá nhân". Nếu ngày đó, tôi không phân tích được cách tính của họ là sai, có lẽ các anh em khác sẽ mất khối tiền.

Bất mãn với những gì mình đã nghe được, đọc được từ truyền thông không phải sự thật. Tôi bắt đầu nghiên cứu bán hàng online. Ban đầu vay mượn chị họ tôi một ít để nhập hàng. Cảm thấy làm được rồi, tôi bắt đầu mờ dần với công việc đi làm bất động sản. Tuy nhiên, lúc này, số vốn kinh doanh online của tôi hoàn toàn là đi mượn. Chính xác là chúng tôi gây dựng shop từ hai bàn tay trắng.

Việc bán online cũng chỉ đủ ăn cho gia đình chứ không có dư, vậy thì biết đến bao giờ mới trả được nợ? Trong khi, đi làm bất động sản, chi phí "cơm đường cháo chợ" rất lớn, mà rủi ro thì khá cao nếu không bán được hàng. Tôi nộp hồ sơ vào làm thêm cho một bách hóa gần nhà, cốt là để lấy tiền lương bù đắp vào chi phí sinh hoạt. Còn cái shop vẫn để vợ tôi ở nhà bán, dư ra thì lại cuộn vào vốn để tăng dần quy mô lên và trả nợ. Tất nhiên, lúc này cũng lại vấp phải phản đối của ba khi đứa con trai của ông hết bán thịt heo rồi lại đi... bán cá.

Tôi làm ở bách hóa được 4 tháng thì shop tự gồng gánh được chi phí gia đình và bắt đầu sinh lời. Tôi quyết định bỏ việc để tập trung cho shop. Tết vừa rồi, chúng tôi đã trả xong gần hết nợ. Chỉ còn lại một ít, hỏi trả nhưng người ta chưa dùng đến nên cho chúng tôi mượn làm tiếp. Tôi dự tính sang năm nay, mình sẽ bắt đầu xây dựng hệ thống nhân viên làm việc từ xa và áp dụng mô hình RESPECT vào việc quản trị. Về mảng marketing, tôi dự tính sẽ PR trên các mặt báo. Khâu vận chuyển thì đẩy qua hệ thống kho hàng từ xa...

Có nên bỏ việc lương 10 triệu đồng về quê lập nghiệp? Bỏ việc văn phòng đi bán thịt heo

Tuy nhiên, điều quan trọng với tôi lúc này là thời gian gia đình bên nhau. Tôi có nhiều thời gian chơi với các con hơn. Còn về công việc, tôi có thể tự mình viết content cho website để tự làm SEO, không phải thuê ngoài. Và càng viết, tôi càng cảm nhận được cuộc sống vì chủ để của tôi lúc này là cách nuôi dạy con cái. Tôi thấy sao mà ánh bình minh đẹp đến thế, sao mà những cánh diều lững thững bay vào mỗi chiều lại thanh bình đến thế.

Chúng ta sinh ra đã là hai bàn tay trắng, chết đi cũng chỉ là trắng tay. Sống trên đời là phải biết phấn đấu. Nhưng không vì thế mà quên đi những giá trị xung quanh, những thứ phiên dịch mà có tiền cũng không bao giờ mua được.Nhưng rồi, corona xuất hiện và chúng tôi ngồi chơi từ Tết đến giờ, không phải vì không bán được hàng mà là không có hàng để bán. Doanh thu không có, chúng tôi phải rút tiền vốn ra bù đắp vào chi phí sinh hoạt gia đình. Mọi kế hoạch kinh doanh hoạt động đều phải tạm gác lại hoặc lùi thời gian. Nếu tình trạng này kéo dài, tôi e rằng chúng tôi sẽ quay lại vạch xuất phát sau hai năm gồng gánh mở shop.

Nếu không chịu nổi những gì đã trải qua, có lẽ giờ đây tôi đã là một anh công nhân bình thường như bao người khác, sáng đi làm, tối muộn mới về, thời gian cho con cái chắc cũng tầm một tiếng đồng hồ rồi đi ngủ. Sẽ chẳng thể nào ngẩng mặt lên nhìn ánh bình minh buổi sáng, chẳng thể nào thả diều cùng con vào mỗi chiều và chẳng thể nào học hỏi hay suy nghĩ cho những ý tưởng kinh doanh của mình.

Hãy thử nghĩ về quá khứ, bạn đã gặp những khó khăn gì và đã tự mình vượt qua thế nào? Bạn có thấy những khó khăn ngày ấy đối với bây giờ rất nhỏ bé không? Ấy vậy mà tại thời điểm đó bạn gần như suy sụp tinh thần vì chúng. Cơn bão virus corona cũng vậy. Đến một lúc nào đó, khi nhìn lại những tháng ngày này, bạn sẽ thấy vấn đề thật nhỏ bé. Bản thân tôi cũng giống như các bạn bây giờ, cũng sợ phải quay lại từ nơi bắt đầu lắm chứ. Thế nên, bài viết này được kể lại nhằm giúp bạn và tôi cùng nhau vượt qua. Hãy sống chậm lại, dừng một chút để ngắm những cánh hoa bên đường, để nghe tiếng chim ríu rít trong những rặng cây và dành thời gian bên những người mà mình yêu thương nhất trong cuộc đời.

Chia sẻ bài viết của bạn cho trang Ý kiến tại đây .

Hoàng Lâm

Đề xuất cho học sinh, sinh viên TP HCM nghỉ hết tháng 3

Chiều 29/2, tại cuộc họp Ban chỉ đạo phòng chống dịch Covid-19 của TP HCM, PGS Huỳnh Thành Đạt cho rằng, môi trường học đường và ký túc xá sinh viên rất dễ lây lan dịch bệnh do tập trung đông người. "Sinh viên đến từ nhiều địa phương khác nhau nên việc kiểm soát dịch bệnh rất phức tạp", ông Đạt nói.

TP HCM hiện có hơn 600.000 sinh viên cao đẳng, đại học và hơn 1,7 triệu học sinh các cấp từ mầm non, tiểu học đến THPT. Riêng khối Đại học Quốc gia TP HCM có hơn 70.000 sinh viên, trong đó 50 người Trung Quốc và hơn 1.000 người Hàn Quốc. Đại học Quốc gia TP HCM đang có một khu ký túc xá với 40.000 chỗ ở tại quận Thủ Đức. "Trường sẵn sàng phối hợp nếu thành phố muốn trưng dụng cơ sở vật chất phục vụ phòng chống dịch khi tình hình diễn biến phức tạp", ông Đạt nói.

Ông Huỳnh Thành Đạt, Giám đốc Đại học Quốc gia TP HCM. Ảnh: Mạnh Tùng.

Ông Huỳnh Thành Đạt, Giám đốc Đại học Quốc gia TP HCM. Ảnh: Mạnh Tùng.

Đáp lời ông Đạt, Chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thành Phong cho biết, việc cho học sinh được nghỉ học hết tháng 3 luôn là quan điểm của lãnh đạo thành phố. Nhưng trước động thái Bộ Giáo dục và Đào tạo vừa công bố các khung thời gian kết thúc năm học, thi THPT quốc gia, thành phố phải tính toán lại để kịp chương trình. Đây là lý do sáng nay thành phố quyết định cho học sinh lớp 12 chỉ nghỉ đến hết ngày 8/3 .

"Muốn cho lớp 12 nghỉ hết tháng 3 cũng không có thời gian để học bù nữa. Muốn nghỉ, phiên dịch Bộ Giáo dục và Đào tạo phải lùi thời gian thi THPT quốc gia", ông Phong nói và cho hay sẽ làm việc với Đảng uỷ khối Đại học cao đẳng TP HCM để thống nhất phương án cho sinh viên nghỉ hết tháng 3 như đề xuất của PGS Huỳnh Thành Đạt.

Trước đó, Bộ Giáo dục và Đào tạo kiến nghị Chủ tịch UBND các tỉnh, thành cho học sinh mầm non, tiểu học, THCS nghỉ thêm; học sinh THPT và học viên giáo dục thường xuyên đi học từ 2/3. Kế hoạch dạy học phải đảm bảo thời gian kết thúc năm học trước ngày 30/6.

Đến sáng nay TP HCM cho học sinh lớp 12 (kể cả giáo dục phổ thông và giáo dục thường xuyên) nghỉ học đến hết ngày 8/3; học sinh mầm non và phổ thông từ lớp 1-11, các trung tâm ngoại ngữ, tin học, dạy thêm, kỹ năng sống nghỉ hết ngày 15/3. Học sinh, sinh viên, học viên khối giáo dục nghề nghiệp nghỉ hết tháng 3.

TP HCM tính làm bệnh viện dã chiến gần Tân Sơn Nhất

Chiều 29/2, tại cuộc họp Ban chỉ đạo phòng chống dịch Covid-19 của TP HCM, Chủ tịch UBND Nguyễn Thành Phong đánh giá tình hình dịch bệnh đang diễn biến rất phức tạp, đặc biệt ở Hàn Quốc. Hiện, Việt Nam có 22.000 lao động sống ở nước này, trong đó 7.000 người quê các tỉnh phía Nam. Tuần tới, thành phố sẽ làm việc với các địa phương để nắm rõ khả năng tiếp nhận người Hàn Quốc về nước, từ đó có phương án hỗ trợ.

Ông Phong đề nghị Bộ Tư lệnh TP HCM phối hợp Quân khu 7, các đơn vị liên quan thành lập một bệnh viện dã chiến gần sân bay Tân Sơn Nhất để hỗ trợ đón người dân từ Hàn Quốc về. Tại đây, cán bộ y tế sẽ kiểm tra sức khoẻ cho người dân, trước khi họ về địa phương. Những người ở xa, hoàn cảnh khó khăn sẽ được hỗ trợ ăn trưa, vé xe về quê. "Thành phố sẵn sàng phối hợp với các tỉnh vì sự an toàn sức khoẻ cả cộng đồng phía Nam", ông nói.

Ngoài việc thực hiện kiểm tra y tế tại khu vực sân bay, ông Phong đề nghị cơ quan xuất nhập cảnh và hàng không chủ động nắm bắt thông tin, số lượng người trên mỗi chuyến bay trước khi hạ cánh. "Không thể để máy bay hạ cánh rồi mới phiên dịch tính toán kiểm tra, cách ly ra sao, gây ùn ứ", ông Phong nói.

Chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thành Phong chủ trì cuộc họp chiều 29/2. Ảnh: Mạnh Tùng.

Chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thành Phong chủ trì cuộc họp chiều 29/2. Ảnh: Mạnh Tùng.

Ban chỉ đạo phòng chống dịch Covid-19 tại TP HCM được yêu cầu thống kê số lượng giường bệnh tại khu cách ly tập trung của thành phố đặt tại Củ Chi, Nhà Bè, Cần Giờ để lên phương án khả năng tiếp nhận. Nếu sinh viên Đại học Quốc gia TP HCM tiếp tục nghỉ học kéo dài, thành phố sẽ mượn ký túc xá với sức chứa 40.000 người tại quận Thủ Đức và thành phố Dĩ An (Bình Dương) để làm nơi cách ly tập trung.

Theo Chủ tịch UBND TP HCM, hiện thành phố có gần 19.000 bác sĩ nhưng trong đó chỉ có 341 bác sĩ và gần 1.000 điều dưỡng chuyên khoa nhiễm. Nhân sự này chỉ phục vụ cho tối đa 1.000 ca nhiễm bệnh. Tới đây, thành phố thành lập một trung tâm điều phối nhân lực ngành y tế, tập huấn ngắn hạn với các bác sĩ ở chuyên khoa khác để hỗ trợ khoa nhiễm.

"Một nước phát triển như Hàn Quốc khi dịch bùng phát vẫn không đủ giường bệnh. Nếu chúng ta không chủ động, để xảy ra dịch bệnh sẽ rất khó khăn đối phó", ông Phong nói.

Với môi trường học đường, người đứng đầu chính quyền TP HCM cũng yêu cầu ngành giáo dục, y tế chủ động các biện pháp bảo đảm an toàn cho học sinh trở lại trường. Với 73.000 học sinh khối 12 dự kiến học lại từ ngày 9/3, TP HCM sẽ cung cấp 1-2 chiếc khẩu trang cho mỗi em. Tất cả học sinh trước khi vào lớp phải được kiểm tra về sức khỏe, khi có biểu hiện không tốt sẽ được cách ly và theo dõi.

Nhân viên y tế tại nơi cách ly bệnh nhân Bệnh viện dã chiến ở Củ Chi, TP HCM. Ảnh: Quỳnh Trần.

Nhân viên y tế tại nơi cách ly Bệnh viện dã chiến ở Củ Chi, TP HCM. Ảnh: Quỳnh Trần.

Trước đó, báo cáo tại cuộc họp, ông Nguyễn Tấn Bỉnh, Giám đốc Sở Y tế TP HCM cho biết, từ 23 đến 27/2, sân bay Tân Sơn Nhất đã đón hơn 4.600 người về từ Hàn Quốc. Trong ngày 28/2, có 13 chuyến bay đến từ Hàn Quốc với hơn 1.200 hành khách, đến hôm nay giảm xuống còn 10 chuyến với hơn 1.000 người. Sở Y tế sẽ áp dụng chặt chẽ các biện pháp phòng dịch ở sân bay.

Tính đến trưa nay, 226 trường hợp đang được cách ly tại khu cách ly tập trung ở huyện Củ Chi, 68 người tại các cơ sở cách ly của quận huyện. Số người được cách ly tại nhà, nơi lưu trú là hơn 3.000 trường hợp, trong đó 52 người đang được tiếp tục theo dõi, còn lại đã hết thời gian theo dõi.

Sở Y tế đã kiến nghị Bộ Y tế chỉ đạo Sở Y tế các tỉnh, thành khu vực phía Nam tổ chức tiếp nhận người dân trở về từ Hàn Quốc nhập cảnh tại TP HCM. Những người về từ vùng dịch của Trung Quốc, Hàn Quốc và vùng có dịch của lãnh thổ khác phải được tổ chức cách ly ngay.

Thanh niên lang thang đột nhập rồi tự xưng là chủ biệt thự, cho người đánh 3 xe tải tháo nội thất đem bán

Thông tin từ Công an tỉnh Bắc Ninh cho biết, ngày 28/2, Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an huyện Tiên Du đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Nguyễn Văn Thịnh (26 tuổi, trú xã Hợp Đức, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang) về tội "trộm cắp tài sản".

Theo điều tra ban đầu, anh Nguyễn Mạnh Tùng (43 tuổi, ở quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) có căn biệt thự nhà vườn ở thôn Núi Móng, xã Hoàn Sơn, huyện Tiên Du. Do tính chất công việc nên gia đình anh Tùng cư trú tại Hà Nội, căn biệt thự không có người ở trong thời gian dài.

Quan sát và nắm được quy luật sinh hoạt của nhà anh Tùng, Nguyễn Văn Thịnh đã đột nhập, trộm cắp đồ nội thất trong căn biệt thự.

Khoảng 1h ngày 18/2, Thịnh đập vỡ cửa ô thoáng nhà vệ sinh tầng 1 ngôi biệt thự nhà anh Tùng để đột nhập vào trong. Tại đây, gã thanh niên dùng điện thoại chụp lại toàn bộ đồ nội thất trong nhà rồi rao bán trên mạng.

Thanh niên lang thang đột nhập rồi tự xưng là chủ biệt thự, cho người đánh 3 xe tải tháo nội thất đem bán - Ảnh 2.

Số nội thất bị thu giữ.

Để tiện cho việc vận chuyển đồ đi tiêu thụ, Thịnh giả vờ mình chính là chủ nhà, đối tượng dùng kìm cộng lực cắt khóa cửa từ bên trong và thay bằng ổ khóa mình mang theo.

Sau khi thỏa thuận được giá cả qua mạng, gã thanh niên cho bên thu mua địa chỉ ngôi biệt thự.

Sáng hôm sau, Thịnh phiên dịch mở cổng cho bên thu mua tháo dỡ, vận chuyển toàn bộ đồ nội thất lên 3 xe ô tô tải chở về Hà Nam tiêu thụ thì bị người dân và lực lượng công an phát hiện, bắt quả tang.

Hiện số toàn bộ tang vật trong vụ án đã bị thu hồi, trao trả cho gia đình bị hại.

Với thủ đoạn tương tự như trên, trong tháng 1/2020, Nguyễn Văn Thịnh còn gây ra 2 vụ trộm cắp tài sản trên địa bàn thôn Đồng Xép, xã Hoàn Sơn.

Bản thân Thịnh là đối tượng không nghề nghiệp, thường xuyên đi lang thang.